Vườn thơ Cùng Thư Giản
  • Trang chủ
  • Thêm bài thơ
  • Welcome Guest
  • Login

Vắng...

Tác giả: Đặng Ngọc Ngận

anh vừa cuộn tròn nỗi nhớ
lăn vào không gian để khỏa lấp em?
cái nỗi nhớ mà - anh bảo gọi - chẳng có tên
vừa lạnh lẽo vừa lạ lùng - cười đấy
con người ta bao giờ - hình như cũng vậy
cái thật đến đắng lòng - lại vẫn bảo - đó hư vô
...
Chưa phân loại
Uncategorized
Thơ cùng tác giả
  • Là Địa Ngục?!...
  • Ngày Quyết Định Ra Toà
  • Không Biết Từ Đâu Con Đến
  • Sáng Nay Em Thức Dậy
  • Nhớ
  • Em Không Chịu Đâu
  • Cỏ....
  • Xuân Đến Từ Đông..
  • Cỏ Lông Chông ...
  • Mẹ Và Hoàng Hôn...
Thơ tương tự
  • Vàng (Trí Minh)
  • Vắng (Bounthanh Sirimoungkhoune)
  • Vàng (Lê Gái)
  • Vâng (Nguyễn Bính)
  • Vắng (Dũng Lê Ngọc)
  • Vắng (Trần Bảo Kim Thư)
  • Vắng (Bão Biển)
  • Vắng (Yên Nhiên)
  • Váng ! (Scum !)
  • Vắng ! (Thiện Hoàng Văn (Hạ Vàng Nỗi Nhớ))
Thơ bạn muốn xem
  • Buồn !
  • Lệ Khóc Tình Xa
  • Giấc Ngủ Phương Đông
  • Tình Tôi Tình Ta
  • Nghèo Cũng Khổ
  • Có Em, Vui Nở Đầy Lòng
  • Mộng Vãn Khứ.22
  • Nàng Xuân Tương Phùng
  • Tình Mới
  • Cái Tên Nghe Rất Tôn Giáo
Nhà thơ bạn muốn xem
  • Hoài Điệp Hạ Phương
  • Hàn Phong
  • Tuyết Sơn Phi Hồ
  • Khương Thuỵ Phùng
  • Võ Chí Hiệp 0977666098
  • Lê Hân
  • Định Hải
  • Ngô Quí Trung
  • Nghi_luc
  • Trịnh Gia Mỹ
©2026 - CungThuGian.com