Từ Nay Mặc Để Đời Điên

Tác giả: Hồng Dương

Hồn ta khóc mắt ta nhìn trơ trọi
Tim ta đau... đau nhói đến tận cùng
Dạ ta sầu lạc đến cõi mông lung
Miền nghĩa ái lạnh lùng và vô cảm

Cơn gió thổi khi chiều về ảm đạm
Gốc cây già làm bạn với ta ư ?,...
Đớn đau đang gào khóc hận đã nư
Nên tâm tưởng mỏi nhừ trong suốt kiếp

Ta không trách bởi đời là cái nghiệp
Trời hại ta ...ta ghét tận ông Trời
Chúa đớn hèn nên bao bận lệ rơi
Ôm thương tích ai ơi tình có hiểu

Đời dày xéo hồn ta bao nhiêu kiểu
Ta hiểu rồi ... ta biểu có ... gì đâu !
Đã bao năm ta sống giữa u sầu
Bao năm nữa ?.... bao lâu đời buông thả...

Bao công sức thả vào dòng vất vã
Chả được chị... ta trả hết cho người
Gió mây ơi ! tan tác đến rã rời
Con trăng khóc lệ rơi nằm dưới mộ

Ôm cát bụi ngẫm tình sâu mấy độ
Kiếp thương đau ... chưa ngộ hết vị tình
Thôi từ đây ta nguyện kiếp làm thinh
Mặc đời đểu... Bội tình hay vô đối ...

ĐH,QT.20.03.2017
Chưa phân loại
Uncategorized