Tác giả: Ngọc Quang Hà
Trách Duyên
Biết đến khi nào ta hết thương. trời không se kết đứa đôi đường. yêu nào có lỗi trời sao đặng. chia cách muôn trùng khắc khoải thương. biết đến...
Trách...
Tại sao anh thích viết thơ buồn?! bao chiều hiu quạnh đổ mưa tuôn. trái tim bất hạnh tình ngăn cách. vọng cánh thơ người vợi nhớ thương. tại...
Trải Lòng
Tôi ví lòng mình như chiếc lá. đơn sơ mộc mạc chẳng xa hoa. tình cây gắn kết mùa đơm trái. thu đến vàng ươm nét mượt mà. hồn ta từa tựa mùa...
Trăng Hạ Tuần
Chuyện tình ngày ấy tuổi thơ ngây. bên nhau ngồi ngắm ánh trăng gầy. đan tay thủ thỉ em thầm nói. đừng để duyên mình quyện gió mây. một chiều...
Trăng Lạnh
Trăng đông gió lạnh một màn sương. trắng xuống che buông mọi nẻo đường. hờ hững sương buồn che khuất lối. một tối xao lòng vọng bến...
Trăng Mười Tám
Trăng mười tám trăng nghiêng vàng bóng ngã. tiếc vầng trăng sáng tỏa mới hôm nào. động mặt hồ trăng vỡ nát đầy ao. tan từng mảnh, đâu nào ai góp...
Trăng Quê
Một đôi lần lối về đêm hôm tới. đường quê buồn cây cối nhuốm màu trăng. bầu trời xanh dịu mát ánh chị Hằng. đồng bạc trắng mênh mang mùi hoa...
Trăng Vàng Nhỏ
Em là sông trong đêm. dưới trời đông thổn thức. con tim nồng rạo rực. cháy bỏng lúc đông về. em là thiên thần nhỏ. cõi mơ hồ xa xăm. xoá hết...
Trăng Vỡ
Kết lại vầng trăng đã vỡ tan. méo mó rung rinh ánh ngập tràn. vong tình biển nỡ đem trăng xé. đau lòng trăng nhỏ những miên man. dung nhan dịu...
Trao Tình
Hãy trao nhau tóc nâu màu mắt biếc. nét thiên thần nuối tiếc một chiều đông. anh bên kia đợi mãi bước tương phùng. gió mát lạnh tô hồng thêm đôi...