Thể thơ: Chưa phân loại
Bỗng Nghe Huyệt Động
Bỗng nghe huyệt động. tôi xa người,xa dòng sông vắng. đêm nước lên nhớ tiếng gọi đò. bên kia bến bóng ai còn đó. sóng hồn tôi thao thức dâng...
Bỗng Nghe Sầu Rơi
Ta lê chiếc bóng giữa trời. đi tìm kỷ niệm một thời đã qua. hoàng hôn nắng tắt chiều tà. ngỡ nghe lá khóc tình là giây oan. sầu ai tiếng Hạc gọi...
Bóng Ngư Phủ Vương Chiều Xa Thẳm
Ngắm cái bật lửa. chợt buồn. khi không khêu nổi ngọn nguồn về xuôi. ven sông sương tỏa ngùi ngùi. gió lùa từng đợt buốt môi thu trầm. đò ngư ông...
Bóng Người
1. Khi tắm. tôi thường ngắm mình. (Như có một người, cùng tấm gương, ngắm tôi). mảnh mai, lóng lánh ướt…. lan khắp chúng ta, sự choáng ngợp của vẻ...
Bóng Người
Nắng vàng cơn gió hiu hiu. đưa lòng anh đó trôi theo phố đường. trôi theo hình dáng đôi thương. thêm man mắc nhớ vấn vương trong lòng. một mình...
Bóng Người Thương
BÓNG NGƯỜI THƯƠNG. ta bỗng nhìn em buông day dứt. chuyện trăm năm âu đến nghìn năm. màu mắt non tơ muôn rạo rực. lòng ta dạo ấy mọc lá mầm. mạng nhện...
Bóng Người Thương
BÓNG NGƯỜI THƯƠNG. anh bảo rằng yêu em cho đến chết. bên kia bờ thế giới vẫn còn yêu. nhưng anh ơi! Em thấy khổ đau nhiều. bao ong bướm lượn vờn...
Bóng Người Trên Sân Ga
Những cuộc chia lìa khởi từ đây. cây đàn sum họp đứt từng dây. những đời phiêu bạt, thân đơn chiếc. lần lượt theo nhau suốt tháng...
Bóng Người Vụt Qua
Bầu trời quá rộng mênh mông. đêm nay chẳng ánh trăng dịu dàng. lòng sao thờ thẫn tới nàng. ngồi nghe tiếng nhạc tiềng đàn âm u. trong lòng ngập cõi...
Bóng Người Xa
Nắng tắt chiều rơi gió vật vờ. trăng ngà tiếc ngọc liễu bơ vơ. nhìn cau đổ bóng bên triền dậu. nhớ bưởi đơm bông cạnh bến mơ. cách biệt sơn khê sầu...