Tác giả: Nguyễn Dũng
Mông mị, cúi đầu, đất đổi phương
Giật mình, ngẩng cổ, trời mù sương
Hạ đi để lại nhiều lưu luyến
Đông đến đong đầy nợ vấn vương...
Giật mình, ngẩng cổ, trời mù sương
Hạ đi để lại nhiều lưu luyến
Đông đến đong đầy nợ vấn vương...
Thơ bạn muốn xem
- Thơ Hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội 917.
- Mộng Lành
- Trăng Khuyết Chờ Người
- Và Khi Tôi Tỉnh Giấc
- Tình Xa Chờ Đợi
- Sắp Đến Mùa Sen
- Tuổi Cao Hài Hòa.
- Cành Úa Rũ Rêu Phong
- Anh Quỳ Đây Cầu Nguyện Đến Tận Cùng
- Quay Lại Thời Gian – P.20 (Cuối) Nhất Bái Sinh, Nhị Bái Tử, Tam Bái Phật, Tứ Bái Thần, Ngũ Bái Quân – Vạn Tuế, Vạn Vạn Tuế!