Vườn thơ Cùng Thư Giản
  • Trang chủ
  • Thêm bài thơ
  • Welcome Guest
  • Login

Duy Nhất

Tác giả: Daocongdien

DUY NHẤT

cơ thể em
ngôi cổ mộ huyền bí
linh hồn tôi một hôm
từ gạch đá vụt bay lên

xác thịt tôi
túp lều rã nát
chờ người hoài lá rụng
nghìn năm

thân thể chúng ta
vũ trụ vô minh
nơi mà tôi và em
bồng bềnh thất lạc

trong tận cùng bóng tối
nỗi u hoài duy nhất
nhân gian

ĐCĐ
Chưa phân loại
Uncategorized
Thơ cùng tác giả
  • Những Mảnh Vụn Tình
  • Vẫy Tay Chào Tuổi Mình
  • Vô Đề Cuối Tuần
  • Cuộc Đối Thoại Lãng Quên
  • Tin Và Không Tin
  • Bài Nguyện Sáng Thứ Tư
  • Góc Riêng
  • Nguồn Sáng Ấy
  • Còn Lại Gì Ngoài …
  • Lại Nghĩ Về Thời Gian
Thơ tương tự
  • Duy Nhất (Mai Nhật Nguyên)
  • Duy Nhất (Thangtram)
  • Duy Nhất Mà Thôi (YÊU THOÁNG QUA)
Thơ bạn muốn xem
  • Con Suối Mùa Thu
  • Cần Thơ Xưa
  • Đời Người Thấm Thoát
  • Giấc Mộng Tình
  • Nổi Buồn Cuối Cấp
  • Bâng Khuâng
  • Gửi Người Em Yêu
  • Nguyệt Tình
  • Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội 735.
  • Em Chán Yêu Rồi
Nhà thơ bạn muốn xem
  • Thanh Tịnh
  • Khanh
  • Tagore
  • Quách Tỉnh -Xuân Trường
  • Nguyễn Văn Liêu
  • Trần An
  • Mở Rộng Tâm Hồn
  • THƠ TÌNH MINH MẪN
  • Võ Đặng Tấn Phát
  • Huyền Tiêu
©2026 - CungThuGian.com