Tác giả: Nguyễn Thành Sáng
Đau Đớn Nào Hơn
Đau Đớn Nào Hơn. có hiểu không em… Những ráng tà. thẫn thờ da diết hướng trời xa. lan man vương vấn, hoài trăn trở. ít bụi mà sao ánh lệ...
Đau Và Nhớ
Đau Và Nhớ. tôi ở nhà cao, sát mặt đường. nhưng nào ai biết lắm màn sương. đêm đêm giăng phủ bầu cô tịch. một cõi không gian chỉ lạnh buồn! có...
Đập Rắn Vỡ Đàn
Đập Rắn Vỡ Đàn. du dương thoảng, ru vầng treo đỉnh núi. trải ánh ngà soi rọi nẻo trần gian. cho thao thức mơ màng về diệu vợi. nghe tấc lòng phấn...
Đành Vào Nơi Quên Hết
Đành Vào Nơi Quên Hết. thịt đã rữa, trơ xương tàn lởm chởm. thú lang thang, lởn vởn cũng đành thôi. đêm u tịch từng hồi tru, hú gợn. như trút hờn...
Đành Thôi Dừng Lạị...
Đành Thôi Dừng Lại. tôi về nhặt lá vàng rơi. gom chung thành đống, dưới trời lửa thiêu. bao nhiêu khói giạt bóng chiều. bấy nhiêu vơi nỗi tiêu...
Đành Thôi Dừng Lạị.
Đành Thôi Dừng Lại. tôi về nhặt lá vàng rơi. gom chung thành đống, dưới trời lửa thiêu. bao nhiêu khói giạt bóng chiều. bấy nhiêu vơi nỗi tiêu...
Đành Thôi Dừng Lại
Đành Thôi Dừng Lại. tôi về nhặt lá vàng rơi. gom chung thành đống, dưới trời lửa thiêu. bao nhiêu khói giạt bóng chiều. bấy nhiêu vơi nỗi tiêu...
Đành Chôn Kỷ Niệm
Đành Chôn Kỷ Niệm. giờ đây lặng lẽ dưới thời gian. có kẻ âm thầm nhúm ngọn than. sưởi ấm cõi lòng mang nỗi nhớ. vơi sầu tấc dạ vướng tình tan. gót...
Đành Âm Thầm Dừng Bước
Đành Âm Thầm Dừng Bước. chiều hôm ấy tình cờ trên bãi vắng. ta gặp nhau dưới nắng rụng lưng đồi. thấy “Ai buồn” thơ thẩn hướng xa xôi. đang thả...
Đàn Thu Dưới Quanh..
Đàn Thu Dưới Quanh.. rốt cuộc giờ đây cũng một mình. đường chiều rụng lá, bước chân đơn. không gian vắng lặng, hình thui thủi. lầm lũi men theo...